Mấy hôm nay thành phố bắt đầu vắng dần. Đồng nghiệp lần lượt nghỉ, phòng trọ bên cạnh khóa cửa, quán cơm quen treo biển đóng cửa mấy ngày.
Và có một nhóm người ở lại. Vì công việc trực, vì vé đắt quá, vì năm nay không đủ tiền về, vì nhà đã không còn ai để về, hoặc vì về nhà là một chuyện phức tạp hơn ở lại.
Bài hôm nay Sam viết cho những người đó.
Cái Khó Không Nằm Ở Việc Ở Một Mình
Ở một mình thì bình thường. Nhiều người ở một mình quanh năm và vẫn ổn — như bài về ở một mình mà không cô đơn Sam đã kể.
Cái khó của mấy ngày này nằm ở chỗ khác: đây là quãng thời gian mà cả xã hội cùng lúc phát đi một thông điệp rằng ai cũng đang có chỗ để về. Và khi thông điệp đó ở khắp nơi, việc mình không có — hoặc không về được — bỗng nghe to hơn nhiều so với một tối tháng Tư bình thường.
Ba Điều Nên Chuẩn Bị Trước
Sam viết bài này sớm vài ngày là có chủ đích — vì mấy việc dưới đây cần chuẩn bị trước khi mọi thứ đóng cửa.
- Có kế hoạch cho những giờ trống nhất. Với phần lớn người, khoảng nặng nhất không phải cả ngày — mà là vài tiếng cụ thể: chiều tối, hoặc buổi sáng thức dậy trong một khu vắng. Hãy đặt sẵn một việc vào đúng khung giờ đó: một cuộc gọi hẹn trước, một buổi đi bộ, một bộ phim để dành.
- Hẹn trước ít nhất một người. Đừng đợi tới lúc thấy trống mới đi tìm người — lúc đó ai cũng bận và mình cũng chẳng còn sức để chủ động. Nhắn trước một câu ngay hôm nay: "Mấy hôm tới ở lại thành phố, cà phê không?"
- Chuẩn bị đồ ăn và những thứ lặt vặt. Nghe rất tầm thường, nhưng ba ngày ăn mì gói trong một căn phòng vắng có sức bào mòn tinh thần hơn ta tưởng. Chăm cơ thể tử tế là cách chăm tinh thần rẻ nhất.
Biến Nó Thành Thứ Của Riêng Mình
Đây là điều Sam thấy hiệu quả nhất, và nó khác hẳn việc "cố gắng không buồn".
Mấy ngày này, bạn có một thứ mà phần lớn mọi người không có: một quãng thời gian yên tĩnh, không ai đòi hỏi gì ở bạn. Người về nhà đang phải trả lời hàng chục câu hỏi, đang phải đi thăm họ hàng, đang phải giữ hòa khí trong bữa cơm đông người.
Còn bạn có một điều hiếm: sự yên. Nếu bạn dùng nó có chủ đích, mấy ngày này có thể thành quãng đáng nhớ chứ không phải quãng phải chịu đựng.
- Làm nghi thức khép lại năm cũ cho đàng hoàng — bạn có đủ yên tĩnh cho việc đó hơn bất kỳ ai.
- Viết lá thư gửi mình của cuối năm sau.
- Đi một chỗ trong thành phố mà ngày thường quá đông nên bạn chưa từng tới. Mấy ngày này thành phố thuộc về người ở lại.
- Nấu một bữa tử tế cho chính mình. Không phải qua loa — một bữa thật, dọn ra bàn đàng hoàng.
Và Nếu Lý Do Bạn Không Về Là Một Lý Do Buồn
Sam biết có những người không về vì nhà không còn ai. Có người không về vì về nhà là quay lại một nơi từng làm mình đau. Có người không về vì năm nay không kiếm đủ, và không muốn đối diện với ánh mắt hỏi han.
Với những trường hợp ấy, Sam không có lời khuyên nào cho gọn. Chỉ có ba điều muốn nói:
Thứ nhất, quyết định không về của bạn là hợp lệ. Bạn không phải giải thích với ai, và bạn cũng không nợ ai một cái Tết trong hình dung của họ.
Thứ hai, hãy nhắn cho một người. Chỉ một thôi cũng được. Trong mấy ngày này, một tin nhắn qua lại có sức nặng hơn hẳn ngày thường — với cả bạn lẫn người nhận.
Thứ ba, mấy ngày này rồi sẽ hết. Ngày 4 tháng 1 thành phố sẽ kẹt xe trở lại, quán cơm mở cửa, đồng nghiệp về đủ và than vãn chuyện đi lại. Cái nặng bạn đang thấy là cái nặng của một quãng ngắn, không phải của cuộc đời bạn.
Câu hỏi Sam gửi bạn hôm nay, và mong bạn làm luôn: có ai đó cũng đang ở lại mà bạn có thể nhắn một câu ngay bây giờ không?
Mấy Ngày Yên Tĩnh — Dùng Cho Chính Mình
Ebook Hành Trình của Sam: những bài thực hành viết để trở về với mình, làm được một mình trong một buổi tối.