Người sống xa nhà nào cũng có một nỗi sợ giống nhau, và ít ai nói ra: điện thoại rung lúc ba giờ sáng.
Vì giờ đó ở chỗ bạn là giữa đêm, mà ở nhà đang là ban ngày. Không ai gọi bạn giờ đó để hỏi thăm. Chỉ có tin gì gấp lắm người ta mới gọi.
Sam biết có người ngủ để điện thoại úp mặt xuống bàn, có người để chế độ im hết trừ số của mẹ. Ai cũng tự dựng cho mình một cách canh cái nỗi sợ đó.
Múi Giờ Lấy Mất Cái Gì
Nó không lấy mất những dịp lớn. Đám cưới, đám giỗ, Tết — những cái đó bạn sắp xếp về được, hoặc ít nhất bạn biết là mình đang vắng mặt.
Cái nó lấy là phần đời vụn vặt hằng ngày, thứ không ai gọi điện báo. Bữa cơm tối cả nhà ngồi ăn. Mẹ kể chuyện bà hàng xóm. Ba sửa cái xe ngoài sân rồi càu nhàu một mình. Đứa cháu mới biết đi lẫm chẫm qua phòng khách.
Cộng lại mười năm thì đó là cả một cuộc đời chung mà bạn không có mặt. Không có biến cố nào cả. Chỉ là bạn không ở đó.
Và vì nó không phải biến cố, nên chẳng ai an ủi bạn về chuyện này bao giờ.
Phản Xạ Đầu Tiên Của Bạn Khi Chuông Reo
Trong thần số học có một chỉ số ít người để ý mà Sam thấy hợp với bài này hơn cả: Số Thái Độ — phản xạ đầu tiên của bạn trước một chuyện bất ngờ, trước khi kịp suy nghĩ.
Cùng một cuộc gọi lúc ba giờ sáng, mỗi người phản ứng một kiểu:
- Thái Độ 1 — bật dậy, lập tức tính xem phải làm gì, gọi cho ai, đặt vé thế nào. Hành động trước, cảm xúc để sau. Có khi để sau mấy tháng.
- Thái Độ 2 — run tay, không dám bấm nghe ngay. Cần một người ở cạnh mới nghe được.
- Thái Độ 4 — hỏi rất nhiều câu cụ thể: bệnh viện nào, bác sĩ nói sao, giấy tờ đâu. Người khác tưởng là lạnh lùng, thật ra đó là cách họ giữ mình khỏi sụp.
- Thái Độ 6 — lo cho người khác trước cả bản thân. Câu đầu tiên hỏi là "mẹ có ai ở bên không", chứ không phải "mẹ sao rồi".
- Thái Độ 7 — im lặng một lúc lâu. Người nhà tưởng mất sóng. Thật ra họ đang cần vài giây để trụ lại.
Biết phản xạ của mình có ích thật. Vì sau những cuộc gọi kiểu đó, người ta hay tự trách: sao lúc ấy mình lạnh vậy, sao mình không khóc, sao mình chỉ hỏi mấy chuyện giấy tờ. Đó là cách hệ thần kinh của bạn giữ bạn đứng được để còn xử lý.
Chuẩn Bị Trước Cho Cuộc Gọi Đó
Sam biết đây là chuyện không ai muốn nghĩ tới. Nhưng người ở xa mà chuẩn bị trước thì đỡ hơn rất nhiều so với người bị bất ngờ hoàn toàn.
- Một người ở nhà làm đầu mối. Một người thôi, và cả nhà biết đó là ai. Tránh cảnh năm người gọi cho bạn năm phiên bản khác nhau.
- Giấy tờ để một chỗ. Hộ chiếu, visa, số hiệu bảo hiểm, tên bệnh viện gần nhà ba mẹ. Lúc rối thì trí nhớ không dùng được.
- Biết trước chuyến bay khẩn về nhà mất bao lâu và bao nhiêu tiền. Biết con số cụ thể làm nỗi sợ bớt mơ hồ đi nhiều.
- Nói chuyện với ba mẹ về mong muốn của họ, một lần, lúc còn khỏe. Nặng nề thật. Nhưng người từng phải quyết thay ba mẹ trong lúc hoảng loạn đều nói giá mà hồi đó hỏi rồi.
Câu Hỏi Thay Cho "Nhà Có Gì Mới Không"
Lần tới gọi về nhà, bạn thử một chuyện: đừng hỏi "nhà có gì mới không" — vì câu đó luôn nhận được câu trả lời "không có gì".
Hỏi thẳng một chuyện vụn: "Trưa nay nhà ăn gì?" Rồi ngồi nghe hết.
Đó là cách rẻ nhất để lấy lại một mẩu của phần đời chung mà múi giờ đang lấy đi mỗi ngày.